Rarely was there a sculptor who, though not a native of Hue, donated three of his best pieces of art to the city.
Le Thanh Nhon was born atThu Dau Mot in Binh Duong Province. He graduated from Gia Dinh College of Art then taught art in Saigon, Hue and Nha Trang before moving to Melbourne, Australia in 1975. During his time of teaching at College of Art in Hue, he fell in love with the city that he called his second home.
The Buddhist Center of Lieu Quan is located on Le Loi St., one of the most beautiful streets in Hue with a high concentration of cultural constructs. Though rather small, the 2-storey building serves as a meeting place for Buddhism followers in Hue and now and then hosts cultural activities. In front of the building stands the statue of Bodhisatta by Le Thanh Nhon. The statue is small but perfectly fits the size of the building. Bodhisatta is a sacred character but Nhon was successful in putting life to his sculpture.
Probably his most well-known statue is the one of Phan Boi Chau. This statue, made of bronz, was finished with the support and the financial contribution from artists and intellectuals in Hue. However if you believe in fate then this is really an ill-fated statue. After its completion at Phuong Duc, an area well known for its traditional career of welding, the statue has been put in "a right place but wrong location." I said "right place" because it is in Phan Boi Chau's original house in Ben Ngu where lays his grave but "wrong place" because this statue is too big for such a space. The statue, though very impressive, lacks a good background. Despite criticism from experts and Hue people, nothing had been done for a long time.
A conference was eventually held just to find a right place for the statue. The piece of land near Truong Tien Bridge where Hue Radio and Brocasting Station used to be was chosen. But to their disappointment, years passed but nothing happened. When I'm writing this piece, the pedestal for the statue is being built but I can't say yet exactly when the statue would be moved there, which also means I owe you readers a picture of the statue at the new site. Tens of years just to move a statue to its suitable place; what a shame!
But there is another statue that found its way to Hue successfully last year. That's the statue named The Vietnamese Girl, (also known as The Vietnamese Mother.) The statue was originally made in Saigon and was ignored in a kindergarten. Before his death, Le Thanh Nhon wrote to a friend in Hue expressing his desire to have his piece of art displayed in Hue near Huong River. The Vietnamese Girl is now standing right in the park facing Hai Ba Trung, the well-known high school just for girls only in the past known as Dong Khanh.
When the statue of Phan Boi Chau is finished at the new location, visitors to Hue will be able to take a small Le Thanh Nhon statue tour along Le Loi Street.
Afterwords
Trong việc quy hoạch đô thị, có những ý tưởng hay, độc đáo làm cho người ta khấp khởi chờ đợi nhưng cũng có ý tưởng làm cho người yêu nghệ thuật lo lắng, nếu không nói là sợ hãi. Và ý tưởng lập một vườn tượng ở Huế là điều làm tôi sợ hãi...
Mọi người sống ở Huế đều biết sông Hương đẹp vì tự thân nó đẹp nhưng cũng sẽ không ai phản đối nếu nói rằng vẻ đẹp đó còn được tăng lên một phần là nhờ vào những mảng xanh chạy dọc hai bờ bắc nam. Khi quy hoạch đô thị, các thế hệ trước đã rất chí lý khi coi trọng và chăm chút hai mảng công viên này. Sau này, có một thời gian, phần công viên trước Đại học Sư phạm bị bỏ quên, cây cối rất thưa thớt nên nắng chang chang vào mùa hè và lầy lội vào mùa mưa. Lúc ấy khắp công viên chẳng biết từ đâu bỗng hiện lên những tảng đá lớn, cỏ mọc um tùm. Thời ấy, công viên chẳng có ai lui tới, thậm chí người ta còn sợ bước vào đó và trở thành nơi tập quân sự của sinh viên trường Sư phạm. Chính Trại điêu khắt quốc tế được tổ chức vào dịp Hue Festival đã hồi sinh phần công viên này. Các tác phẩm điêu khắt để lại đã kéo người dân và du khách trở lại công viên. Và từ đó, người ta cũng chăm sóc công viên này kỹ lưỡng hơn.
Vì thế cho nên tôi rất sợ cái ý tưởng tập trung các tượng của các trại điêu khắt và đem nhốt vào vườn tượng. Một ví dụ nhãn tiền là những bức tượng trong khu vui chơi Thủy Tiên trên vùng đồi Thiên An. Trong khi những trại điêu khắt quốc tế được tổ chức vào các dịp Festival Huế qua đi và để lại những tác phẩm nghệ thuật, dù chất lượng không đồng đều, nhưng rõ ràng chúng đã làm đẹp cho những công viên hai bên bờ sông Hương rất nhiều và ngày càng phát huy tác dụng tích cực cho hình ảnh của Huế thì Trại điêu khắt tổ chức tại khu vui chơi Thiên An hầu như rơi vào quên lãng, chẳng có du khách nào lên đó để ngắm những bức tượng bị giam hãm. Hồ Thủy Tiên vốn là một thắng cảnh thiên nhiên "trời ban" cho Huế, vốn từng là nơi cắm trại và picnic cho mọi người dân giờ trở thành chốn đìu hiu. Học sinh sinh viên Huế bị tướt đi một nơi cắm trại lý tưởng, du khách đến Huế mất một thắng cảnh sáng giá. Giờ đây đến những dịp cần đi cắm trại, sinh viên và học sinh Huế thường phải cắm ngay trong trường mà chắc chắn 10 người thì có đến cả mười lắc đầu kêu "Chán." Khi thiên nhiên bị con người can thiệp mọt cách thô bạo thì cái giá phải trả đắt như thế đấy.
Click vào đây để đọc thêm bài Niềm vui trên phố
Recent Comments