Tôi không phải là người có đạo thế nhưng lại yêu tha thiết những khúc thánh ca và nhạc Giáng Sinh. Nhấp chuột vào hình để xem.
Đôi khi, chỉ một phút giây ngắn ngủi nào đó cũng có thể hằn sâu vào tâm trí cả một đời người và một trong những phút giây đó đến với tôi thật tình cờ vào một buổi sáng cận kề Giáng Sinh trên đất Mỹ. Boston những ngày cuối năm tuyết rơi trắng xóa. Đối với những ai lần đầu thấy tuyết thì đó là một cảm giác rất tuyệt. Nhưng với người sống xa nhà, đã trãi qua mùa đông tuyết giá mới cảm hết được nỗi cô quạnh, nỗi buồn không tên khi ngồi bên khung của sổ nhỏ xíu nhìn ra ngoài kia cả một không gian trắng xóa và tịch không một bóng người. Giáng Sinh đã đến thật gần. Áo ấm trùm kín, găng tay dày cộm, chận ngập trong tuyết, mỗi hơi thở bay ra hóa khói mù, tôi đi ngang qua những ngôi nhà gỗ đơn giản trang trí những hình tượng Giáng Sinh với những màu truyền thống là trắng, đỏ và xanh chai. Ở đây, như là một luật bất thành văn, cứ mỗi dịp lễ lạc thì người ta lại trang hoàng nhà cửa của mình với một niềm tự hào thầm lặng khi thấy khách qua đường phải ngước nhìn. Sự náo nức của những
ngày lễ mùa đông ở Boston hình như không nằm ở sự ồn ả của âm thanh như thường thấy ở quê nhà mà chính ở những hình ảnh. Nhà cửa, các shopping malls đầy những biểu tượng Giáng Sinh. Đường phố lặng thinh dù là vào những ngày lễ. Thỉnh thoảng một chiếc xe vút qua. Một trong những hình ảnh cứ đọng mãi trong trí nhớ của tôi về nước Mỹ là hình ảnh những chiếc xe lao vút đi và từ đó vẳng ra tiếng nhạc xập xình. Chỉ thoáng qua thôi vì nó sẽ biến mất rất nhanh cùng với sự biến mất của chiếc xe đang chạy ở tốc độ cao. Hình ảnh đó có thể là bình thường đối với nhiều người nhưng không hiểu sao, nó lại ghi dấu vào trí nhớ của tôi. Ở Mỹ, người ta có thể nghe nhạc từ đài FM bất cứ giờ nào, vì vậy có vẻ như là thói quen của dân Mỹ là hễ cứ lên xe là bật ngay đài FM. Và tôi cũng vậy, không biết mình bị nhiễm thói quen đó từ khi nào. Tôi với tay bật chiếc công tắt và… một giai điệu vang lên làm tôi chết lặng. Giọng hát khàn đục, chậm rãi, huyễn hoặc đầy ma lực của Nat King Cole đang ca bài A Christmas Song. Đó không phải là một bài hát mới nhưng trong không khí Giáng Sinh ngay trên đất Mỹ đã làm tôi cảm động thật sự. Bây giờ, cứ mỗi mùa Giáng Sinh thì thế nào tôi cũng phải nghe lại bài hát đó và mỗi lần như thế, hình ảnh con đường đầy tuyết, cái lạnh đằm thắm của Giáng Sinh lại thấm đẫm trong tôi như mới hôm nào cho dù Giáng Sinh ở Việt Nam lúc lạnh, lúc mưa, tôi vẫn nhìn ra một bầu tuyết trắng, một con đường êm, những cành cây trụi lá khẳng khiu nhẫn nại đứng im lìm và cái yên ắng đến rợn người của những mùa đông lạnh giá. Mọi thứ cứ như một cuộn phim của ký ức vẫn tươi mới dù bao năm đã trôi qua.
Nat King ColeChestnuts roasting on an open fire,
Jack Frost nipping at your nose,
Yuletide carols being sung by a choir,
And folks dressed up like Eskimos.
Everybody knows a turkey and some mistletoe,
Help to make the season bright,
Tiny tots with their eyes all a-glow,
Will find it hard to sleep tonight.
They know that Santa's on his way
He's loaded lots of toys and goodies on his sleigh,
And ev'ry mother's child is gonna spy,
To see if reindeer really know how to fly.
And so I'm offering this simple phrase,
To kids from one to ninety-two,
Although it's been said
Many times, Many ways
Merry Christmas to you.
[musical interlude]
And so I'm offering this simple phrase,
To kids from one to ninety-two,
Although it's been said
Many times, Many ways
Merry Christmas to you.
Recent Comments