The other day, I got an e-mail from an old student sharing ideas after one year of teaching. Though it’s hard for me to figure out exactly who the writer is through an e-mail address and while I have so many students, to a teacher, such feedback is indeed the most precious reward. The following is the letter and its English version.
Thầy kính mến!
Em là môt sinh viên tốt nghiệp năm 2007 khoa Anh. Hôm nay em viết thư này cho thầy sau hơn một năm em đã là giáo viên.
Ngày trước em rất thích học Văn Học Mỹ và thầy đã giảng dạy lớp em. Trong các tác phẩm được học, “The Road Not Taken” của Robert Frost là bài thơ em thích nhất.
Còn nhớ ngày đó, trong giờ học tranh luận về “2 con đường” trong bài thơ và trong cuộc sống, em đã không ngần ngại chọn “con đường mới, it có người đi”, và trong thực tế cuộc sống, em đã làm như vậy.
Quê em ở Quảng Trị nhưng em lại chọn Cam Ranh, (dân trí thấp, người dân sống chủ yếu dựa vào tiền viện trợ từ nước ngoài,) là nơi để lập nghiệp, dù ở Quảng Trị, em cũng có việc làm. Mọi người bảo em điên rồ nhưng em lại không muốn bó buộc cuộc sống của mình trong một không gian chật hẹp như vậy, (theo suy nghĩ của em).
Quả thực con đường em lựa chọn có rất nhiều gian nan, thách thức mà nhiều lúc đã làm em gần như chùn bước và có ý định “quay lại”. Thế nhưng em em đã không làm như vậy. Mỗi khi thất bại trong việc gì, em lại đọc bài thơ và nó như tiếp thêm nghị lực để em đi tiếp.
Bao nhiêu bạn bè em đều có cuộc sống “thoải mái” theo nghĩa an bài, còn em, một mình nơi đất khách, học sinh của em là nhưng học sinh cá biệt, chúng đến trường chỉ để cho vui, trường em là trường bán công nên mọi lúc em đều phải cố gắng hết mình để làm tròn bổn phận, (nếu không sẽ bị bật ra khỏi quỹ đạo.)
Thành quả không hẳn là những gì ta đạt được khi về đích mà nó còn là những gì ta gặt hái được trên đường đi. Thất bại cũng chính là thành công. Nó làm em chính chắn hơn và trưởng thành hơn bao nhiêu.
Hơn nữa, “con đường mòn” không hẳn là con đường dể dàng vì ở đó ta sẽ có nhiều đối thủ cũng như ta đã chọn nó. Họ sẽ càng “đáng sợ” hơn vì họ không muốn giống bất kì ai, họ cũng muốn nổi bật.
...@yahoo.com
Dear Sir,
I’m a graduate and finished my program at the English Department in
2007. I’m writing this letter to you after one year of working as a
teacher.
In the past, I enjoyed your American Literature class very much. Of all
the pieces we read, I like Robert Frost’s The Road Not Taken best.
I remember while discussing “the two roads” in the poem and in our
life, I didn’t hesitate at all to choose “the road people didn’t take”
and I actually did so too.
My hometown is Quang Tri, but I choose Cam Ranh to live and work
although if I had stayed there, I would have had a good job. People say
I’m crazy. Cam Ranh is the place where literacy is not very high. People live mainly on money sent to them from abroad. But personally I don’t
want to confine myself to such small space.
The road that I took has presented me lots of difficulties and challenges
and sometimes I did want to “go back.” But I didn’t do so. Every time I
failed, I read the poem again. It gave me strength to go on.
Many of my friends are leading comfortable lives except me. I’m alone
in a remote place. Many of my students are at-risk ones. They went to
school just for fun. It’s a private school and I’m trying my best to
fulfill all my duties, (if not, I may fall out of the orbit.)
Success is not what we get at the end but also what we obtain on the
way. Failure itself is success. It makes me grow up and mature.
In addition, the “worn road” is not always that easy because there are
also many people who did choose it as we did. They are more
“frightening” because they don’t want to look like any other; they want
to stand out.
...@yahoo.com

Click here to read Untitled (1). (Bấm vào để đọc bài liên quan.)
Recent Comments