Ngày cuối năm xem TV, trong một talk show, thấy chia sẻ với ý kiến của một khách mời là ca sĩ nhân nhắc đến chuyện ầm ỉ năm rồi, đó là những"thảm họa âm nhạc."
Gần đây, internet đã trở nên một kênh thông tin có tốc độ lan truyền và tầm ảnh hưởng nhanh đến chóng mặt và cũng vì thế tạo điều kiện cho những sản phẩm kỹ thuật số ra đời. Mọi người ai cũng có thể ra album và phát hành album, không chính thống thì online. Và nhiều sản phẩm bị giới chuyên môn, người nghe và đặc biệt là cánh nhà báo dán nhãn"thảm họa âm nhạc."
Dạo này, giới truyền thông có vẻ như đang lạm dụng hơi thái quá từ ngữ của người khác, những câu chữ nghe qua là biết do dịch hoặc nhại lại từ báo chí nước ngoài, vốn gốc là từ tiếng Anh, khi dịch sang tiếng Việt lại được "Hán hóa" thêm một lần nữa để tạo nên những từ, cụm từ rất "kêu" mà giới trẻ thì hào hứng, còn những người không còn trẻ thì bối rối vì không hiểu muốn nói gì. Những mỹ từ như hot boy, hot girl, bộ tứ quyền lực, ca sĩ nhà họ X... chẳng qua là sự rập khuôn ngôn ngữ khác và được sử dụng như trò chơi chữ của giới truyền thông.
Trở lại cái gọi là "thảm họa âm nhạc. Thật ra, đứng ở góc độ người thưởng thức âm nhạc, những chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến tôi, đơn giản vì tôi không nghe loại nhạc đó. Mà nếu có vô tình nghe thì cũng chỉ thoáng qua như nước chảy lá môn mà thôi, trôi tuột và không đọng lại chút gì. Cứ xem chúng như là những âm thanh thường tình của cuộc sống mà hàng ngày ai cũng có nghe, dù muốn dù không. Cuộc sống vốn muôn màu và sở thích hay gout nghệ thuật của công chúng thì vô cùng đa dạng. Đi tranh cãi về taste nghệ thuật thì xem ra lãng xẹt, "One man meat is another man's poison." Nghệ thuật có quy luật đào thải riêng của nó và cứ để cho chính quy luật đó điều chỉnh; những gì lố bịch sẽ tự nhiên mà biến mất. Chỉ có nghệ thuật đích thực mới tồn tại với thời gian mà thôi. Điều mà chúng ta phải làm là, thay vì lên án hay kết tội... thì mọi người hãy chung tay hình thành một tư duy nghệ thuật cho giới trẻ. Nghệ sĩ thì tạo ra những tác phẩm thật sự có giá trị, các nhà giáo dục và phụ huynh thì nên coi trọng việc giáo dục thẩm mỹ cho thế hệ trẻ ngay từ lúc mới chào đời, trước hết là trong gia đình, rồi đến nhà trường và những nơi công cộng và rồi những "thảm họa âm nhạc", nếu có, sẽ tự nhiên mà biến mất. Việc những sản phẩm như thế xuất hiện ngày càng nhiều trong thời gian gần đây chẳng phải tự nhiên mà có. Phải chăng vì trong một thời gian dài, chúng ta, trong đó có những nhà giáo dục và các bậc phụ huynh, lơ là việc dạy cách hưởng thụ nghệ thuật cho trẻ con. Ở Việt Nam, hiếm khi thấy phụ huynh đưa con nhỏ đến viện bảo tàng hoặc các phòng tranh để chúng làm quen với nghệ thuật, hiếm khi những nơi công cộng mở nhạc cổ điển, việc giáo dục thẩm mỹ trong nhà trường thì khá qua loa...
Một chuyện khác, trong giới nghệ sĩ nói riêng, và suy rộng ra trong mọi giới, thường xảy ra trường hợp những người được đào tạo chính thống trong các trường nghệ thuật thường lấy điều đó để "dè bỉu" những người không học chính quy. Đương nhiên tôi không phủ nhận nếu được học một cách bài bản, ca sĩ sẽ biết hát thế nào cho hay. Nhưng cũng nên hiểu rằng, nghệ thuật là một lĩnh vực đặc biệt và không phải những người không học trường lớp thì không thể hát hay và trường học cũng chẳng chẳng phải là nơi duy nhất nghệ sĩ học. Trên thế giới có biết bao nhiêu nghệ sĩ lỗi lạc không xuất thân trường lớp mà thật ra chuyện đó người nghe không quan tâm lắm đâu. Vì thế, dù chẳng quan tâm gì đến cái được gọi là thảm họa đó, vẫn rất tâm đắc với ý của ca sĩ Hà Anh Tuấn trong talk show nói trên. Sau khi nhạc sĩ Hồ Hoài Anh vừa đấm vừa xoa phát biểu theo kiểu bề trên rằng "Dù Hà Anh Tuấn không được đào tạo bài bản nhưng hát được những bài hát khó..." thì liền sau đó, có thể vô tình chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi ca sĩ đã "đáp trả" một cách chí lí rằng "Âm nhạc thì thích thì nghe, chứ không phải đúng mới nghe."
Trong trường hợp này, Hà Anh Tuấn nói chính xác đấy...
tựa đề thiệt là đương đại nha. làm em nhớ câu "thích thì chìu, ướt thì chùi"
anh đặt luôn là "thích là nghe, nghe là thích". giống như mấy quán ăn trong SG vậy
Posted by: HTV | January 16, 2012 at 01:54 AM
Em nghĩ âm nhạc suy cho cùng cũng chỉ là khiến ca từ chuyển tải từ người viết qua giọng hát của ca sĩ và đến với người nghe. Mỗi người nghe chọn cho mình một cách riêng để cảm thụ bài hát đó. Họ nghe vì bài hát do ca sĩ mình yêu thích thể hiện, họ nghe vì đó là nhạc sĩ thần tượng hay vì ca từ phù hợp với tâm trạng... Và tóm lại cũng như thầy đã nhận xét " Âm nhạc thích thì nghe" một điều không thể chối cãi được.
Posted by: baolongle | January 30, 2012 at 12:41 AM
Absolutely, Long.
Posted by: Duong Lam Anh (to baolongle) | January 30, 2012 at 07:27 AM