Những người yêu cỏ cây đến Huế, đi dạo trên những con đường nhiều cây xanh trong thành phố bỗng một hôm nhận ra thành phố có vẻ như thoáng hơn, sáng ra và... xấu đi. Đó là vì những hàng cây chạy dọc hai bên đường tuyệt đẹp, từng là vốn quý của Huế bỗng trở nên dị dạng, mình đầy thương tích do bị chặt cành, mé nhánh một cách không thương tiếc , nhìn rất tội nghiệp. Hãy ngước mắt lên mà xem, những cành cây khẳng khiu bị chặt vươn lên trời như van xin, những thân cây thẳng đuột, thiếu sức sống, mất cân bằng và việc tàn tạ, chết dần chết mòn là điều khó tránh khỏi. Chuyện đó xảy ra kể từ ngày thành phố xuất hiện những chiếc xe chặt cây.
Huế nằm trong vùng đất hay bị gió bão nên chuyện cắt tỉa cành khô trước mùa mưa bão là cần thiết để bảo đảm an toàn cho người dân đi lại trên đường. Đó là chưa kể đến việc cần phải mé nhánh ở một vài nơi để giữ tầm nhìn thông thoáng cho giao thông và tránh tổn hại đến hệ thống dây điện và viễn thông. Nhưng chặt cây thoải mái đến độ vô tư như thế thì lại là chuyện cần xem lại. Cây cổ thụ không phải là hoa hồng phải tỉa cành để cây đâm chồi mới và ra hoa. Phải mất hàng năm trời để cây hoàn chỉnh một nhánh mới. Nhưng chỉ một nhát cưa, trong tích tắc những nhánh cây sụp đổ. Tự nhiên vốn rất công bằng và cân bằng, cứ một nhánh bên này thì lập tức có một nhánh đối xứng bên kia để cây có thế đứng vững chãi và dáng hình cân đối, nếu bị can thiệp thì cây trở nên què cụt ngay. Một cơ thể sống bị chặt hết tay thì sống ra sao?
Ngày trước Trịnh Công Sơn viết Mưa hồng có câu "hàng cây lá xanh gần với nhau..." Hình ảnh đó sẽ trở thành dĩ vãng với tốc độ chặt cây theo tôi là kinh hoàng như hiện tại. Các đoàn làm phim Việt Nam dạo sau này rất hay quay ngoại cảnh một ở con đường tuyệt đẹp ở khu Phú Mỹ Hưng ở Sài Gòn. Vì sao thế, xin thưa vì ở đó có hai hàng cây giao nhau tạo nên một mái vòm rất đẹp dù là một con đường mới và hai hàng cũng mới trồng sau này. Còn những con đường kiểu như thế vốn có từ lâu ở Huế thì lại đang dần mất đi vì những chiếc xe chặt cây đó.
Lại nữa, cây cối, đặc biệt là cây cổ thụ chính là nhân chứng cho lịch sử lâu đời của một thành phố, một vùng đất. Vậy cho nên, một trong những cách xác định niên đại của một thành phố là tính tuổi của những cây cổ thụ ở đó. Nếu không cẩn trọng, rồi đây Huế sẽ chỉ còn những cây nhỏ mởi trồng mà thôi. Người dân Huế vốn rất yêu thiên nhiên, cây cỏ, người ta sống hòa thuận với thiên nhiên và với họ những danh hiệu to tát chưa chắc đã có ý nghĩa bằng danh hiệu "thành phố của cây xanh", "thành phố vườn" hay sau này là"thành phố xanh, sạch đẹp". Bởi những cái đó quyết định nhiều đến chất lượng sống của con người. Tôi có người quen sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn hiện sống ở Mỹ, trước đây chưa một lần đến Huế và khi về thăm quê, lần đầu tiên về Huế, điều ngạc nhiên (và khen ngợi) đầu tiên về Huế không phải là những công trình kiến trúc hay lịch sử mà là những con đường viền cây ("tree-lined boulervards") . Với tình hình hiện tại, danh xưng đó e rằng một ngày không xa phải nhường lại cho một nơi khác. Hãy nhớ rằng mình trồng cây thì người ta cũng trồng cây. Mà biết đâu ở nơi khác việc trồng cây không đi đôi với việc chặt nhiều như mình...
phong cảnh góc độ này nhìn rất đẹp
Posted by: du hoc Anh | February 13, 2012 at 06:31 PM
Sao nhieu chuyen 'troi oi' xay den voi Hue rua anh R. Nguoi Hue di dau het roi???
Posted by: VC | March 13, 2012 at 02:10 PM
Sorry I don't mean to discriminate but as a saying goes "Hue cua ta hai phan ba ngoai tinh"
Posted by: Duong Lam Anh (to VC) | March 14, 2012 at 08:29 AM