Món ăn Huế có nhiều điều lạ lùng lắm và một trong những điều lạ lùng nhất theo tôi, đó là sự pha trộn tinh tế những tương phản, đôi khi đến cực đoan. Sự cực đoan ấy nằm trong tô cơm hến cay xé, bát canh mướp đắng nhẫn nấu với thịt cua, chén chè bột lọc bọc thịt quay vừa ngọt vừa mặn, và đặc biệt nhất là món canh nấm tràm đắng ngắt.
Chỉ cách Huế một cái đèo và độ hai tiếng đồng hồ xe ô tô, vậy mà người Đà Nẵng không có thói quen và cũng không thể ăn được cái món nấm đắng nghét ấy. Nhưng người Huế thì mê mẩn. Đương nhiên, cũng có người Huế không ăn được, hoặc không biết, có lẽ vì chưa đủ mạo hiểm để thử, nhưng dân Huế “thứ thiệt” thì ắt phải biết. Hơi chủ quan nhưng có thể nói rằng những ai không ăn được nấm tràm thì không phải là người Huế. (Lại một thứ cực đoan nữa rồi!)Ở Huế, nấm tràm xuất hiện vào cuối mùa hè, khoảng tháng 8, tháng 9, khi những cơn mưa giông cuối mùa còn lần khân rơi xuống. Trên rừng, lá tràm rụng phủ thành lớp dưới đất, số nằm lại đó, số theo nước mưa dạt đi nơi khác rồi tụm lại thành đống. Và đó là nơi những nụ nấm căng tròn, béo núc ních màu nâu tím đằm thắm với vị đắng rẩt đặc trưng xuất hiện. Người ta lên rừng hái về rồi đem ra chợ bán. Thú vị thay, cái màu ấy rất gần với màu tím Huế sâu hun hút. Phải hái đúng thời điểm thì mới có được nấm ngon, lúc tai nấm nẫm chưa xòe nở, còn chân nấm thì tròn và ngắn, ăn giòn, chắc và đắng, chứ khi tai nấm đã nở, chân dài ra thì thịt bị mềm và đôi khi bị nhớt nữa, độ đắng cũng giảm bớt, ăn mất ngon, (mà không đắng thì còn gì là nấm tràm?)
Trước khi chế biến, người ta phải dùng dao lam hoặc dao thật mỏng, thật bén để gọt sạch lớp vỏ, những tai nấm nào lớn thì có thể chẻ đôi ra, rồi ngâm trong nước muối một thời gian để khử độc. Người Huế thường dùng nấm tràm để nấu canh hoặc nấu cháo. Sau này có người sáng tạo thêm món nấm xào nữa nhưng trong gia đình tôi, quen thuộc nhất vẫn là nấu canh với rau tập tàng. Nghe có vẻ đơn giản thật đấy nhưng để được một tô canh ngon phải đúng điệu. Canh nấm tràm có thể nấu với tôm thịt, nhưng tuyệt nhất vẫn là nấu với cá đối. Điều thú vị là mùa nấm tràm cũng trùng với mùa cá đối tháng 7 âm lịch, là thời điểm cá cho thịt ngon nhất. Nấu nấm tràm thì cần phải nhiều nhiều tôm cá một chút để cho vị ngọt quyện với vị đắng của nấm mới ngon. Có vẻ như người ta muốn bù đắp cho cái vị đắng của nấm bằng vị ngọt của thật nhiều tôm cá? Rau tập tàng thì chẳng lạ gì với người Huế. Đơn giản đó là tập hợp nhiều loại rau như rau ngót, rau mồng tơi, rau khoai, rau dền, rau mã đề, v.v., mỗi thứ một ít. Hoàn hảo nhất nếu đó là những lá rau hái trong vườn nhà vừa tươi ngon, vừa đảm bảo vệ sinh thực phẩm. Hơn nữa, mỗi thứ một vài lá mà ra chợ mua kể cũng phiền đấy. Sự pha trộn mùi vị các loại rau tạo cho bát canh nấm một mùi vị riêng biệt. Canh nấm tràm ăn mát, nhiều rau, tốt cho sức khỏe.
Dù pha trộn mùi vị của các loài rau, vị đắng của nấm vẫn là chủ đạo. Ăn nấm tràm mà không muốn đắng thì xem như “tiêu”. Người biết ăn thì mong bát canh càng đắng càng tốt. Những ai chưa quen thì phải kiên nhẫn một chút vì cần thời gian để lưỡi làm quen với mùi vị khác thường này, và cũng cần sự tinh tế để phát hiện ra cái dư vị ngọt hậu nhẹ nhàng đằng sau cái đắng của nấm. Mới ăn, người chưa quen thấy đắng thật, thậm chí có người còn cười bảo rằng ăn cái gì mà đắng ngắt vậy nè? Nhưng người sành ăn hoặc quen thì cái đắng ấy chẳng đắng chút nào. Ăn canh nấm tràm để hiểu rằng chuyện ăn uống là nghệ thuật chứ không đơn giản là chỉ là thõa mãn cái dạ dày. Bát canh nấm tràm đong dầy cái tỉ mẩn của bàn tay người mẹ gọt từng tai nấm và nhặt từng lá rau, mùi vị pha trộn và trở nên hài hòa. Nhâm nhi từ tốn món canh, thưởng thức vị ngọt hậu len lỏi vị giác sau đó, đôi lúc tự hỏi phải chăng tận cùng của đắng cay là ngọt ngào, hay biết đâu, trong ngọt ngào lại nhuốm màu cay đắng…


Recent Comments