Dạo sau này, vì nhu cầu của du lịch, các tiệm ăn sang trọng ở Huế đã bắt đầu xuất hiện những món ăn với vẻ đẹp được tô vẽ, đặc biệt là các bữa ăn được gọi là "cơm vua" hay "cơm cung đình". Chuyện đó chẳng có gì đáng trách, cũng vì một mục đích tốt đẹp là khoe sự khéo tay của các đầu bếp. Tuy nhiên, bài viết này muốn nói đến một vẻ đẹp khác, đó là vẻ đẹp tự thân của món ăn, mà đó mới chính là vẻ đẹp đích thực của ẩm thực Huế.
Và có lẽ, trong những món ăn đặc Huế, chiếc bánh khoái là minh chứng cho một vẻ đẹp không thể phủ nhận, một vẻ đẹp tự nhiên của nguyên vật liệu tươi ngon và cái tài kết hợp, sắp xếp khéo léo của người Huế.
Bánh khoái chỉ có ở Huế; ở các miền khác thì có bánh xèo. Chẳng biết chính xác cái nào là phiên bản của cái nào, nhưng có một điều rõ ràng mà ai cũng thấy đó là trong khi các biến thể bánh xèo từ Huế trở vào trong Nam na ná giống nhau về hình thức cũng như cách chế biến và thưởng thức thì bánh khoái xứ Huế vẫn đứng ở một vị trí riêng biệt và khác hẳn.
Bức tranh ấy hoàn toàn tự nhiên và được tạo thành bởi sự hòa trộn màu sắc các nguyên vật liệu và những phụ gia: màu vàng ươm của lớp vỏ bánh có pha chút bột nghệ, màu trắng nõn nà của những cọng giá căng tròn, màu đỏ au của mấy con tôm còn một phần vỏ mà người Huế hay gọi là lột bắt cầu, màu nâu xám của những tai nấm tươi, màu ngà của mấy lát thịt heo ba chỉ hoặc thịt băm, màu vàng tươi của trứng gà, màu xanh của những lá hành hương, tất cả gói gọn trong một chiếc bánh hình tròn vừa bằng cái đĩa nhỏ. Tiếc một điều là không biết lý do tại sao, bánh khoái sau khi đổ xong thường được gấp lại nên phần nhân bên trong phần nào bị che khuất, chứ nếu để nguyên trạng thì đó là một bức tranh hoàn hảo về màu sắc và hình khối.
Đó là mới nói về phần bánh. Bánh khoái ngon còn nhờ vào đĩa rau sống và bát nước lèo chỉ có ở Huế. Với món ăn Huế, dĩa rau sống ăn kèm cũng phô diễn một nghệ thuật xếp đặt tài tình về hình dáng và sự hòa quyện đủ các vị như thể muốn diễn tả cho đủ những sắc thái của kiếp nhân sinh. Có vị chua thanh của khế, vị chát mà ngọt của trái vả non và vị chát hơi gắt của chuối xanh thái mỏng mà người Huế gọi là chuối chát cùng với mùa vị của đủ các loại rau mùi mà trong đó không thể thiếu một loại rau chỉ riêng có ở Huế và mang một cái tên rất đơn giản là rau thơm. Vì bản thân món bánh khoái hơi béo do phải chiên vàng trong dầu nên phải ăn kèm với thật nhiều rau để bớt ngán và đó cũng là một ví dụ cho sự kết hợp nguyên vật liệu để tìm đến sự cân bằng trong dinh dưỡng của món ăn Huế. Và cũng vì thế, đĩa rau sống dọn kèm với bánh khoái trông có phần phong phú hơn chứ không mang tính tượng trưng như dĩa rau sống ăn với thịt phay và tôm chua Huế . Màu sắc và hình dáng của dĩa rau sống cũng là một kết hợp đầy mỹ thuật. Màu xanh hơi đậm của các loại rau thơm, vốn là đặc điểm của rau vùng khí hậu nóng, màu trắng của lát vả mỏng tanh hình trăng lưỡi liềm cong cong, hình ngôi sao của lát khế chua mọng nước và không quên một trái ớt đỏ thắm, thường được chẻ ra thành nhiều cạnh và ngâm vào nước cho nở xòe ra thành một bông hoa trang trí cùng với một nhúm ớt xanh loại trái nhỏ thơm lừng nhưng cũng cay xé và những múi tỏi nhỏ xíu nhưng thơm ngon hơn những loại tỏi mập mạp và trắng phau ở các miền khác. Và cuối cùng là bát nước lèo. Đây cũng là một kỳ công của sự chế biến và kết hợp mùi vị. Nước lèo làm từ nguyện liệu chính là tương đậu nành mà nếu có được loại tương hạt thì càng ngon. Mùi vị của bát nước lèo trong món bánh khoái có người cho là chiếm hết 50% cái ngon của món ăn. Đó là sự kết hợp vị mặn của tương, vị béo của gan neo băm nhuyễn, vị ngọt của đường, vị bùi của đậu phụng rang giã nhỏ... Mỗi đầu bếp có một cách gia giảm nguyên vật liệu riêng để cho ra những bát nước lèo không giống nhau và điều đó thuộc về bí quyết và kinh nghiệm riêng của mỗi người, mà không thể cân đo đong đếm được. Cũng như vỏ bánh, cũng từ bột gạo cả, nhưng mỗi người có một cách pha chế riêng, khác nhau ở loại bột phụ gia thêm vào để bánh chiên ra bảo đảm giòn và thơm. Có người thêm chút bột bắp, có người lại dùng bột năng, có người lại thêm bột đậu xanh... Chừng đó thôi cũng cho ra những cái bánh chất lượng khác nhau rồi.
Tôi tự nhận mình hơi khắt khe về tính nguyên bản của món ăn. Như thói thường, nhiều món ăn qua thời gian đã bị thay đổi theo hướng tiện lợi hơn và nhanh chóng hơn. Có sự thay thế mà tôi cho là thông minh vì có những nguyên vật liệu không phải quanh năm lúc nào cũng sẵn có, mà phải đợi đến mùa. Và điều đó hoàn toàn được thông cảm. Nhưng có những thay đổi làm thực khách giật mình. Việc nấm bị loại bỏ hoàn toàn ở các tiệm bánh khoái hiện tại là một điều đángt tiếc vì cái bánh khoái có nấm ngon hơn nhiều. Tôi thường tự hỏi, nếu như trước đây, vì nấm không phải mùa nào cũng có nên các đầu bếp đã phải bớt đi nguyên liệu này, nhưng ngày nay người ta đã có thể trồng các loại nấm quanh năm rồi, tại sao không ai khôi phục lại chuyện này. Đàng rằng không có nấm thì chất lượng cái bánh có phần sút giảm nhưng theo tôi, nguy hiểm là ở chỗ món bánh khoái không có nấm đã trở nên quá quen thuộc đến nỗi người ta đã quên hoặc không biết sự hiện diện đáng ra phải có của chúng trong chiếc bánh khoái xứ Huế. Và thế là tính nguyên bản của món ăn đã bị ảnh hưởng...
Có một biến tấu khác làm tôi giật mình, nếu không muốn nói là tức giận. Hiện nay, ở các tiệm bánh khoái, những lát thịt ba chỉ hoặc thịt băm đã bị các đầu bếp, có thể để cho tiện, thay thế bằng mấy cục chả quết mà trong nam hay gọi là giò sống. Điều đó đã làm tôi thấy "gai mắt" rồi. Vậy mà một lần xem TV, trong một chương trình biễn diễn món ăn Huế trong một lễ hội du lịch gì đó ở Sài Gòn với sự tham gia của nhà bếp của một khách sạn hàng đầu của Huế, nhìn cái bánh khoái làm ra với mục đích quảng bá ẩm thực Huế mà trên đó có lát chả heo to đùng thay cho những lát thịt mà giật mình. Bánh khoái Huế không "hàm hồ" như thế. Nếu không phải là do sự kém hiểu biết của đầu bếp thì là một sự lười biếng và cẩu thả không chấp nhận được. Càng đáng trách hơn vì đó không phải là một biến tấu chẳng đặng đừng chỉ để ăn trong gia đình mà là một chương trình quảng bá tinh hoa ẩm thực xứ Huế, làm cho người ta hiểu sai về món bánh khoái và biết đâu đấy những thế hệ sau sẽ theo đó mà làm ra những cái bánh lai căng và thô thiển như thế.
Nếu đã gọi ẩm thực là văn hóa, thì văn hóa ấy phải được giữ gìn cẩn trọng...


Recent Comments