Nghe và Lắng nghe
Một ngày, ba mẹ Ruby đem về một món đồ chơi là chiếc lồng nhựa xinh xắn bên trong có chú chim be bé màu xanh, mỗi khi nghe tiếng động lại ngửa cổ lên trời, vỗ đôi cánh nhỏ xíu, ve vẩy cái đuôi cũng nhỏ xíu hót líu lo. Lúc đầu cả nhà ai cũng thích thú mặc dù nếu nghe kỹ, âm thanh phát ra nghe như tiếng súng chíu chíu trong các trò chơi điện tử của trẻ con hơn.
Chỉ cần kêu lên một tiếng hay vỗ tay khe khẻ bên cạnh là lập tức chú chim hót lên một chuỗi âm thanh vui tai. Nhưng một thời gian sau đó, chúng tôi buột lòng phải khóa chiếc công tắc vì chú chim chạy bằng pin đó không phân biệt được lúc nào thì người ta muốn nghe chú hót, lúc nào là tiếng nói chuyện của khách đến thăm và khi nào là tiếng rít của cánh cửa sắt bị gỉ lâu ngày chưa vô dầu mỡ. Mặc kệ, hễ nghe tiếng động là chú ta hót vang. Ấy vậy mà, mỗi buổi sáng thức dậy, khi đi ngang chiếc lồng lơ lửng trên đầu tôi vẫn tiện tay mở chiếc nút nhỏ để chú chim ngứa cổ hót lên vài tiếng vui tai rồi tắt đi. Vậy rồi
bỗng một ngày giật mình chợt nghĩ tại sao mình không lắng nghe tiếng chim ríu rít ngoài khu vườn đầy hoa trái kia mỗi sớm mai hồng. Xứ này vẫn tự hào nằm trong số ít ỏi những thành phố ở cái đất nước này còn nghe thấy tiếng chim ngay trong nội thành đó thôi. Đó là một điều may mắn nhưng ít người để ý... Đừng quên nhấp chuột vào hình để xem phiên bản lớn hơn.
Cái nhớ này lôi kéo cái nhớ kia.
Một chiều ở Kontum khi đi dạo trong khu vườn xanh tươi dù mang một cái tên hãi hùng là Ngục Kontum, chợt nghe một mùi hương quen nồng nàn và tinh khiết lắm. Nhận ra mình đang đi giữa hai hàng ngọc lan sum sê lá xanh mướt đang độ xuân thì và được chăm sóc kỹ lưỡng. Lại nhớ những cánh hoa ngọc lan màu trắng ngà chen chúc giữa lớp lá chuối mà ngày trước me tôi vẫn thường mua về cúng vào những ngày rằm. “Ừ nhỉ, lâu nay răng không thấy?” Người Huế có tục lệ cúng giữa trời vào ngày 14 và 30 mỗi tháng. Đến mùa, họ vẫn thường hay mua những gói hoa ngọc lan, (hoặc hoàng lan,) gói trong miếng lá chuối khum
khum hai bàn tay e ấp đỡ lấy những búp hoa thon tròn như những ngón tay mượt mà. Những gói hoa mang vẻ đẹp mộc mạc và thơ ngây được người ta đặt trên nải chuối, hay trong chiếc đĩa ngọc và cứ thế tỏa hương dịu dàng lẫn trong mùi nhang trầm ngây ngất. Ngày xưa còn bé, cái màu trắng đơn sơ, chẳng lấy gì làm sặc sỡ đó, không quyến rũ được cặp mắt của đứa trẻ vốn thích những gam màu bắt mắt, đến khi đủ lớn để nhận ra giá trị của mùi hương tự nhiên ngọt ngào ấy thì lại ít khi gặp lại vì me tôi đã già, không đi chợ nữa. Vậy mà chiều nay, giữa cái thị xã heo hút này, tôi lại gặp mùi ngọc lan xưa cũ. Lại nhớ câu chuyện tình lãng mạn nhưng hơi “quá quắt” Thương nhớ hoàng lan trong tập sách của nữ văn sĩ xứ Huế Trần Thùy Mai. Thì ra, nhưng những gói hoa ấy không mất đi mà vẫn còn đó ở ngoài chợ mỗi dịp trăng tròn. Tình cờ thấy lại những búp hoa ngọc lan e ấp trong gói lá chuối, lại nghe tiếng chim sẻ hót mỗi sớm mai tự nhủ lòng rằng đôi khi người ta không thấy vì đã không nhìn, không nghe vì chẳng biết lắng nghe…


Recent Comments