1. Nhân Festival Huế 2012, nữ sinh trường Quốc Học Huế được khuyến khích mặc đồng phục áo dài trắng và đội nón lá đến trường vào một số ngày nhất định trong tuần. Chuyện áo dài thì ai cũng đã biết, nhưng chuyện đội nón lá mới là chuyện đáng nói. Và thế là hình ảnh duyên dáng, nhu mì rất riêng của Huế đã bất ngờ trở lại nơi đây gần như trọn vẹn...
Ý tưởng này được nhà trường khơi gợi và một cơ sở kinh doanh có lòng với văn hóa Huế ủng hộ bằng cách tặng 200 chiếc nón lá cho nữ sinh Quốc Học. Ngày trước, trong khi nữ sinh ở Sài Gòn đội mũ (dù cũng gọi là "nón") với áo dài thì nữ sinh Huế vẫn trung thành với chiếc nón lá tự bao đời để tạo nên một hình ảnh biểu cảm riêng biệt. Sự duyên dáng, đằm thắm của hình ảnh ấy đã đi vào thi ca, đi vào tiềm thức của người Huế như một nét riêng không thể thay đổi. Một thời, suy nghĩ thiển cận và khó khăn kinh tế đã cuốn phăng chiếc áo dài nữ sinh và theo đó là chiếc nón. Vậy mà kỳ diệu thay, hình ảnh ấy đã quay trở lại một cách bất ngờ làm nức lòng bao người xứ Huế, đặc biệt là các thế hệ nữ sinh Đồng Khánh một thời cũng áo dài tím, áo dài trắng và nón lá thước tha. Chiếc nón lá đi với áo dài là một sự kết hợp quá hoàn hảo. Mà đã gọi là hoàn hảo thì bất cứ một sự pha trộn nào khác, dù có sáng tạo đến mấy, cũng xem như là thất bại...
2. Một lần đọc blog của một người là Việt kiều. Trong lần về thăm quê, có nhờ một vài nữ sinh Huế đi làm mẫu chụp ảnh phong cảnh Huế. Khi đưa lên blog, hễ lúc nào trong hình có người mẫu đội nón lá thêu hoa là tác giả lại chua thêm câu nhận xét bên dưới "Wrong conical hat", lại một tấm hình khác, lại "Wrong conical hat again." Mà anh nhận xét rất chính xác. Ngày trước, ngoại trừ chiếc nón quai găng, chiếc nón lá xứ Huế luôn là nón trơn, nghĩa là những chiếc nón lá trắng chân phương và tinh khôi, chất liệu hoàn toàn tự nhiên, không có một chi tiếc trang trí nào khác mà chính vì thế mà tinh tế, mà sang trọng. Sau đó lại xuất hiện nón bài thơ, cũng chỉ riêng Huế có. Nghĩa là giữa hai lớp lá người thợ thêm vào vài câu thơ, vài họa tiết trang trí, nhưng chỉ khi nào đưa lên ánh sáng mới nhìn thấy. Vẻ đẹp Huế là vẻ đẹp kín đáo, chưa bao giờ là vẻ đẹp phô trương.Vậy mà không hiểu sao gần đây, lại xuất hiện những chiếc nón được thêm thắt những hình thêu, mà thà là thêu đẹp cho cam, những nét thêu vụng về như đứa trẻ mới học. Tôi cho rằng, nếu như nón bài thơ là một bước tiến của nón lá Huế, thì những chiếc nón thêu ngày nay là một bước lùi... Mong sao đó chỉ là những bốc đồng trong chốc lát để sớm trả lại cho nón lá xứ Huế cái thanh cao thưở nào...
3. Sở dĩ ở trên tôi nói hình ảnh nữ sinh Huế mặc áo dài trắng đội nón lá "gần như trọn vẹn" chính là vì phụ kiện kèm theo: cái ba-lô. Thời tôi đi học, nữ sinh mặc áo dài thì luôn ôm cặp, loại cặp da đựng sách vở ôm trong tay. Thỉnh thoảng có bạn xách cặp hoặc đeo cặp thì đã thấy lạc lõng rồi. Đơn giản vì áo dài, nón lá và chiếc cặp ôm trong tay hay trước ngực đi với nhau quá sức hài hòa. Thời nay, học sinh mang ba-lô đi học nhìn trẻ trung, năng động, lại tiện lợi vì đựng được nhiều đồ. Thế nhưng những khi mặc áo dài mà đeo cái ba lô con cóc to đùng trên lưng thì lại là chuyện khác vì trông nó kỳ dị quá. Có những thứ nhìn quen mắt bỗng trở nên bình thường nhưng sao cái vụ áo dài ba-lô này thì tôi không tài nào quen được. Hy vọng những nữ sinh xứ Huế sẽ lưu ý điều này để hình ảnh đẹp được trở lại một cách vẹn toàn...
Ảnh: Nhà hàng hình chiếc nón lá ở Đập Đá, Huế
Recent Comments